Login
Nhãn:

Nghỉ lễ,cô đơn đi về đâu?

Tôi viết bài này đúng dịp nghỉ lễ quốc khánh 2/9. Tâm trạng đang vô cùng tồi tệ khi nhắn tin hỏi 10 đứa thì cả 11 đều 1 điệp khúc “tao về quê rồi”. Còn tôi thì ở lại Hà Nội cũng vì bà ốm yếu không có ai chăm. Bà  ngoài 80,yếu,ăn nằm một chỗ,không đi đâu được. Để bà ở nhà một mình, có về nhà cũng day dứt,không an tâm. Nên nghĩ đợt này nghỉ ít,bấm bụng ở lại Hà Nội.
Bình thường ngày lễ, hội cô đơn,độc thân,FA ít ra cũng đi với nhau. Hoặc tìm nhau để trút nỗi lòng. Mặc kệ đôi lứa người ta có hạnh phúc thế nào. Thật ra lúc ấy bên nhau cũng chẳng vui hơn là mấy,toàn những con sắp chết đuối vì tình dìm nhau xuống vũng bùn bế tắc. Nhưng, ít ra có người cùng cảnh bên cạnh mình cũng khá hơn nhiều. Cô đơn lúc đó cũng không hoành hành mạnh mẽ làm tâm trạng tôi tệ đến thế này.
Đến cái lễ này. Chúng nó, cái lũ cô đơn cũng về nhà quây quần hết.
Tôi đang nghĩ,nếu tôi có một anh người yêu thì sao nhỉ?
Nếu anh ấy cũng là người ở tỉnh ra Hà Nội học,làm việc thì......
ôi thôi anh ta cũng đang ở nhà với bố mẹ rồi!
Phải nói sao nhỉ, không chỉ độc thân,hay thất tình mà còn cả những nhân đang in a relationship đều có một chốn hậu phương vững chắc,luôn có thể tìm về bất cứ lúc nào. Là gì thì khỏi phải nói. Hầu hết chúng ta đều biết mà.
Những ai đã phải sống xa quê,xa gia đình một thời gian dài đều hiểu cái cảm giác thèm muốn được về quây quần với những người thân thương,nó trỗi dậy mạnh mẽ vào những đợt lễ tết đến nhường nào. Nếu mà về được nhà,thì háo hức khôn nguôi. Được hít thở bầu không khí thân quen đã nuôi dưỡng ta mười mấy năm trời.Thế giới như nhỏ lại muôn vàn lần, đi đâu cũng nhìn thấy người quen,cũng chào hỏi tới tấp và hơn nhất là không sợ bị lạc đường. Thật tuyệt!
Còn vì nhiều lí do bất khả kháng buộc phải ở lại thành phố thì trời ơi! Ra đường cũng không hết được cô đơn. Ngay như Hà Nội hôm nay, đường vắng vẻ,quạnh quẽ đến lạ. Lác đác vài mống xe trên đường lướt qua nhau vùn vụt. Lèo tèo mấy quán trà đá vắng teo,chỉ thấy xếp chằng chịt ghế mà không có ai ngồi.Âm vang đâu đó trong các ngõ ngách nhỏ tiếng rao “Ngô luộc đây” không thay đổi,ngày nào cũng vậy,trừ tết ra.Chẳng còn cành tắc đường bon chen thường nhật, như là một Hà Nội rất khác. Hà Nội trầm lắng suy tư,Hà Nội tĩnh tại,yên bình. Hà Nội thế này đẹp hơn. Buồn hơn. À, Hà Nội buồn vui thế nào mà chẳng cô đơn. Rốt cuộc Hà Nội vẫn cô đơn lắm nếu không có người thân.

Ngày trước, có lần tôi đọc được một blog viết về sự quan tâm chăm sóc của bố dành cho con,bài viết khá hay và cảm động. Có nhiều bình luận thích thú có,có những bình luận kể về những người cha tận tụy. Tuy nhiên điều làm tôi ngạc nhiên hơn hết thảy là có bình luận thể hiện sự ngạc nhiên đến ngây ngô như “có cha thì được như thế này hả chị?”
”trên đời có những người bố như này sao?”. Ban đầu tôi cũng ngạc nhiên lắm,chẳng lẽ lại có những đứa trẻ nhỏ tuổi ngồi gõ bàn phím đọc blog lại không biết được có cha sẽ thế nào. Song,về sau, tôi có một người bạn. Bạn ấy tôi không biết nên gọi là thân hay không. Giữa chúng tôi có quá nhiều khúc mắc và oán trách nhau. Nhưng tôi nhớ,ngày hai đứa vẫn còn nói chuyện với nhau. Bạn có nói với tôi đại ý là: với người khác có thể bố mẹ là nhất,gia đình là hàng đầu. Nhưng với bạn,bố mẹ có cũng như không, và bạn tuyệt đối không muốn có sự góp mặt của họ trong cuộc sống của bạn. Vì có lẽ họ đã mang quá nhiều tổn thương đến tuổi thơ cũng như hiện tại của bạn. Tôi thương bạn,đến giờ vẫn thương nhiều. Duy chỉ có một điều, với những tổn thương đã gây ra cho nhau chúng tôi chẳng thể bên nhau  chuyện trò như đã từng.
Những đứa trẻ đó,kể cả bạn,cũng muốn có một gia đình êm ấm,thuận hòa,có đủ tình thương,sự bao bọc của cả cha mẹ,có chốn quay đầu về trong giông bão chứ. Nhưng đời đâu phải cứ muốn là có.

Còn chúng ta may mắn hơn họ,thật sự,khi cô đơn hãy nghĩ đến gia đình đầu tiên. Chứ đừng như tôi, thất vọng trong việc tìm kiếm một người bạn tâm giao,một người hiểu mình xong mới nghĩ đến bố mẹ. Nhiều lúc,tôi nghĩ bố mẹ không thể hiểu được mình. Nhưng thật ra,tôi nhầm. Nhầm to,bố mẹ sống với tôi ngần ấy năm,từ khi biết lẫy biết bò đến bây giờ khi tôi lăn vào đời. Chẳng có lý gì họ lại không hiểu tôi. Chẳng qua,họ nhiều tuổi,thời đại của họ khác,cách suy nghĩ của họ khác.nên cách biểu hiện của họ cũng khác cách mà tôi muốn. Do đó tôi đinh ninh rẳng họ không hề hiểu tôi.Nhưng thế nào với họ tôi vẫn luôn là nhất.Khi mà ngoài xã hội, đôi lúc tôi phải mệt mỏi bươn chải trèo lên vị trí nhất.Còn ở nhà,tôi chễm trệ ngồi lên vị trí đầu bảng mà chẳng tốn tí công sức nào, chỉ cần tôi là con của họ, tuyệt đối tôi là số 1. Nhiều lúc,tôi được thiên hạ,người ngoài nịnh nọt,chiều chuộng cũng chỉ vì tôi đem được một cái lợi ích nào đó cho họ,hoặc không thì là tìm cách tán tỉnh tôi. Còn ở nhà,tôi được chiều, được cưng nựng mà chẳng vì lý do gì,à không có chứ, vì tôi là con của bố mẹ.
Thiết nghĩ,bố mẹ vì tôi cũng gần một đời rồi, tôi bỏ một vài kỳ nghỉ lễ,chịu cô đơn một chút,trò chuyện với bà,chăm sóc bà đền chữ ơn,trả chữ hiếu thay bố mẹ cũng chưa bõ bèn gì.
Viết xong rồi,tôi sẽ gọi điện ngay cho mẹ. Khó có thể tả cái cảm giác tôi thèm nghe giọng của mẹ đến mức nào. Nên bạn này,khi cô đơn hãy nhớ về gia đình nhé,gia đình không phải ai cũng có thực thụ đâu.

0 nhận xét
Nhãn:

Người cổ hủ


“Một đứa con gái mặt mũi cũng không đến nỗi nào, nói chuyện cũng khá thú vị như mày tại sao đến giờ vẫn không có người yêu nhỉ?”

“Tao nói mày nghe này, con trai thằng nào cũng như nhau thôi. Chuyện trong giới hạn như nắm tay, nắm chân, hôn, ôm,… thì mày cũng phải để cho bạn trai nó được làm chứ. Mày cổ hủ nó vừa thôi.”

“Người tiến bộ như cậu sao lại khó tính thế?”



Thứ nhất, không phải tôi “không có người yêu”, nên nói là “sao vẫn còn độc thân” sẽ rõ nghĩa hơn. Cái từ “không có người yêu” nghe nó thảm quá.

Thứ hai, tôi cho rằng tôi không cổ hủ, chính xác thì tôi cố chấp thôi.

Thứ ba, tôi nghĩ tôi không khó tính, nên nói tôi thích làm theo quan điểm của mình.

Ai đã từng đọc bài “Phụ nữ mất gì khi làm tình?” chắc sẽ nghĩ tôi thoáng lắm. Vâng, có bạn đọc bài ấy xong cho rằng tôi thật tiến bộ. Thế này nhé, tất cả những gì tôi viết chỉ là quan điểm cá nhân. Tôi cho rằng khi phụ nữ đã nghĩ có ham muốn đó thì nên nghĩ đến hậu quả, à, chính xác thì là kết quả. Đừng tự hạ thấp mình bằng cách khóc lóc, đòi quà, đòi tiền và đòi sự phục dịch từ phía kia. Và tôi cũng có nói, nếu muốn đòi hỏi thì hãy dành nó cho chồng mình. Chỉ là chắc chả ai quan tâm.

Tôi cũng có nói tôi là người phụ nữ truyền thống. Tôi tôn trọng văn hóa Á Đông và rất có hứng thú với nó. Vậy nên tôi không nghĩ bản thân sẽ phát sinh quan hệ trước hôn nhân. Tôi của hiện tại không có cái ham muốn ấy, cũng chẳng muốn thay đổi quan điểm của mình.

Tôi cho rằng tình dục rất kỳ lạ. Nếu bạn không nghĩ đến nó, thì hầu như nó chẳng hề tồn tại. Nhưng một khi bạn bị nó quấn lấy, càng cố lờ nó đi thì nó càng bám dai. Và tôi của hiện tại, thấy tình dục chẳng tồn tại thế đấy.

Tôi thích ở nhà, thích dọn nhà, trang trí mấy thứ linh tinh. Tôi không đi chơi buổi tối, không thích bạn khác giới ngồi gần chứ đừng nói tới bá vai bá cổ. Tôi không thích con trai nói tục, tôi nói là tục, không phải thô nhé. Tôi không uống rượu, bia và bất kì đồ uống có gas nào kể cả nước ngọt.

Tôi nghĩ là con trai thì nên sống cùng bố mẹ. Người già thường cô đơn, thích quây quần bên con cháu. Vậy nên tôi nghĩ sau này chúng tôi sẽ sống cùng bố mẹ chồng, giống như tôi muốn em dâu sẽ ở cùng bố mẹ tôi ấy. Tôi sẽ cố gắng bớt ương bướng, bởi người già thường trẻ con và hay chấp nhặt, như bố mẹ vẫn bao dung tôi bao năm qua.

Và, bạn tôi nói tôi cổ hủ.

Nhưng tôi lại chưa bao giờ nghĩ sẽ coi chồng là trung tâm cuộc sống. Cuộc sống của tôi thì tôi mới là trung tâm. Tôi thích chủ nghĩa cá nhân, ai tốt với mình thì mình tốt lại, ai quan tâm mình thì mình quan tâm lại. Đừng ai nói với tôi phải tốt với người ta thì người ta mới tốt lại chứ? Tôi có quá nhiều mối bận tâm, không rảnh để đi tốt với thiên hạ rồi ai cắn lại mình sẽ là người xấu, ai tốt lại thì là người tốt.

Tôi không giỏi nấu nướng, mỗi lần về nhà dọn nhà cho mẹ xong tôi đều dán urgo khắp tay chân, xong đợi mẹ nấu cơm cho ăn ấy. Tôi cũng chẳng biết thêu thùa, may vá. Tôi còn chưa xâu kim bao giờ. Bé học làm gối, bao tay cho em bé mẹ tôi làm hộ đấy.

Vậy nên, tôi chẳng đủ dịu dàng truyền thống đâu.

Xem phim cảnh hôn nhau còn đỏ mặt quay đi. Bạn tôi nói tôi cổ hủ.

Tôi chẳng nghĩ thế. Những kẻ chưa hôn bao giờ sẽ có phản ứng giống tôi thôi, đó chỉ là bản năng. Tôi thấy chả liên quan đến cổ hủ. Nó giống như việc mọi người lần đầu xem phim 18+ ấy. Tò mò, hồi hộp, lo lắng, và mặt đỏ tía tai.

Tôi chưa vào bar, pub hay những nơi tương tự thế bao giờ, tối tôi ôm lap xem hoạt hình. Bạn tôi nói tôi nhạt nhẽo.

Tôi cười nhạt. Có rất nhiều người từ chối ai đó hoặc chia tay ai đó với lý do: Em/anh rất nhạt nhẽo. Chán nhau hoặc không thích cứ nói thẳng, việc quái gì phải ngụy biện thế. Trên đời này chả có ai là nhạt nhẽo cả. Chả qua quan điểm, cách sống khác nhau thôi. Tôi thích sống thế đấy, liên quan đếch gì đến anh?

“Mày đã cổ hủ rồi còn bảo thủ nữa >_<”.

Ừ, tôi cổ hủ. Chắc còn nhiều lắm những đứa cổ hủ như tôi. Kể cả chả còn ai, chỉ có mình tôi thì tôi cũng cóc quan tâm. Tôi sống sao cho tôi thấy vui vẻ, gia đình, người thân, bạn bè tôi cũng vui là được rồi. Và nếu tôi có chẳng tìm được người yêu, chồng vì tôi cổ hủ thì mặc. Hiện tại tôi thấy độc thân thú vị lắm. 21 năm qua độc thân tôi vẫn ngoác miệng cười hằng ngày đấy thôi.

Còn thiên hạ, đếch liên quan.

***

À, còn một chuyện cũng "đếch" liên quan mấy. Dù thiên hạ với mình chẳng liên quan, nhưng thiên hạ đôi khi cũng khiến mình vui, lắm lúc cũng chạnh lòng ghê gớm. Thế nên nhân đây cũng cảm ơn những thiên hạ khích lệ, những cmt góp ý của mọi người.

Còn một việc muốn đính chính. Tôi viết blog đến hiện tại là phi lợi nhuận. Post bài lên đây cũng được khoảng 42-43 bài rồi và tôi có share link sang facebook 2 bài, bằng con số lẻ. Bạn tôi biết tôi viết blog không nhiều dù tôi viết hơn một năm nay rồi. Bạn thân thì tôi tự nói, còn lại thì do tò mò cái tên Hoon Zuco bên fb nên google nó ra blog. Và tôi cũng chả định câu view đâu. Tôi viết cho tôi đọc là chính. Còn ai thích thì đọc, ai không thích mà lỡ click thì tôi xin lỗi đã làm lãng phí mấy phút của bạn. Thế nhé!

0 nhận xét
Nhãn:

Có nhất thiết phải đếm ta đã yêu nhau bao lâu?

Tôi lượn lờ facebook - chốn thiên đàng quen thuộc của các bạn trẻ thể hiện khả năng, đẳng cấp và sự hấp tấp của bản thân. Tôi không thể nào chê trách hay phê phán những gì facebook đang tác động đến giới trẻ để họ có những hành động hoàn toàn chả giống cha ông ta: Tốt không khoe, xấu chả che, vì đơn giản, tôi cũng mới ở tuổi mười bảy, chẳng đủ vốn liếng để có thể nói người này đúng, người kia sai. Đôi khi, những "trạng thái" (dùng từ này nghe lạ ghê!) của tôi cũng chất chứa những gì mà tôi muốn phơi bày cho cả thế giới thấy, nghe và hiểu mình hơn. Tuy nhiên, vô hình chung, tôi đang mò kim đáy bể
.
Trời, lạc đề mất rồi. Quay lại nào! Tôi lượn lờ facebook, và bắt gặp nhan nhản hình ảnh của những cặp đôi yêu nhau đang xúng xính bên người yêu mà làm trò. Trời ơi, dễ thương chứ không phải thấy ghét gì đâu, người đọc đừng hiểu lầm cách nói của người viết (hầu hết không cẩn thận thì sẽ bị ăn gạch ngay!). Kẻ thì first date, người thì one month anniversary, thằng bồ của con bạn thân thì "Chín tháng tuyệt vời lắm, cảm ơn!". Những người có mối quan hệ mập mờ như tôi hoặc chẳng có ai để mà đút kem cho ăn, dặn dò khi trời trở gió ắt hẳn cũng khá tủi khi thấy những dòng chữ kia, nhưng biết làm sao được.

Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây không phải là cách sống, mà là cách đếm. Tôi có vài đứa bạn-gái, và một trong số chúng nó nhảy cẫng lên khi ngày hôm đó là ngày thứ mười hai chúng nó quen nhau, sang đến ngày thứ mười ba thì chúng cũng nhảy lên tương tự, dù độ cao không hơn ngày trước là mấy. Tôi hỏi: "Đếm chi vậy?", nó trả lời: "Đếm cho vui!"

À, thật ra ý của con bạn tôi không chỉ dừng lại ở mức "vui" thôi đâu, hẳn nó còn điều để nói nhưng do "vui" quá mà nuốt hết chữ mất rồi. Đếm là hành động đơn giản nhất để bạn biết số lượng của một nhóm đồ vật, sự kiện nào đó. Bạn đếm que tính lúc mới bắt đầu vô lớp một, đếm bao nhiêu cục kẹo trên bàn để rồi chỉ chừa một phần ba số kẹo còn lại cho thằng em khi học lớp bảy, và đếm đã trôi qua bao nhiêu ngày kể từ khi mình tủm tỉm cười với cái kẻ đã tỏ tình với mình kia khi học lớp mười. Đó là bản năng của con người, chưa kể, việc đếm ngày yêu như vậy còn giúp cho cặp đôi có thêm động lực khi nhìn lại mình đã đi được bao xa, dù khoảng cách từ đây đến điểm xuất phát có thể đổi ra milimet. Uầy, thú vui của tuổi trẻ, ngay cả những bậc phụ huynh cũng lắc đầu mà nở nụ cười khó hiểu khi đứa con gái hí ha hí hửng bóc lịch vào một ngày đẹp trời mà hơn một tháng trước có đánh nó nó cũng chẳng chịu dậy sớm, huống chi là bóc lịch. Ngoài ra, đếm ở đơn vị càng nhỏ thì để đi đến tổng cộng số lượng sẽ chiếm rất nhiều thời gian. Tức có nghĩa, bạn đếm từng ngày đã yêu nhau sẽ lâu đến cái ngày hai người phải chia tay nhau, khi mà sau đó bạn sẽ đếm tháng này năm nọ để qua mau cái kỷ niệm không mấy hay ho đó.

Thật ra, đếm ngày yêu không phải là sai trái gì. Tôi không thể đập bàn và bảo con bạn: "Mày đừng đếm nữa!" hay đăng lên một "trạng thái": "Mọi người đếm làm quái gì? Lo yêu đi!". Đó là chuyện "đèn nhà ai người nấy sáng". Nhưng tôi thiết nghĩ, thay vì dành thời gian ra lo tủn mủn về những thứ nhỏ nhặt ấy, những cặp đôi yêu nhau (nhất là ở cái tuổi ong bướm la đà này) hãy cho việc học, việc nghỉ ngơi và những mối quan tâm về gia đình cũng có những chỗ đứng nhất định trong cái quỹ thời gian vốn đã khá hẹp hòi. Bạn nên đếm mình đã có bao nhiêu con năm, cần phấn đấu bao nhiêu con mười nữa để không phải bị học sinh trung bình. (Cũng nên) đếm ba mẹ mình đã bao nhiêu tuổi rồi, khi nào sẽ đến sinh nhật của ba mẹ, ông bà mình đã làm bao nhiêu việc nhà rồi, mình giúp được phần nào hay không.

Tất nhiên tôi không FA đến nỗi chưa có một bé "gấu", nhưng nhớ lại thì dường như tôi không đếm bao nhiêu ngày tôi đã cầm tay em, bao nhiêu ngày tôi chở em đi chơi, hay bao nhiêu lần lén lút hun em một cái dưới chân cầu thang nơi hai đứa ngồi nãy giờ rồi chui tọt vô hàng và vào lớp. Để đến khi hai đứa quyết định xem những ngày tháng ấy là một kỷ niệm nông nổi và dễ thương của tuổi mới lớn, thì tôi đã bàng hoàng nhận ra hai đứa đã quen nhau được tám tháng - một con số không hề nhỏ (đối với tôi lúc đó, và tôi đã tự ngưỡng mộ bản thân và em).

Đấy, tôi nghĩ không nhất thiết phải đo xem cái cây hôm nay đã cao hơn cái cây hôm qua bao nhiêu phân, bạn chỉ cần tưới nước cho nó đầy đủ, vun trồng bằng tất cả niềm yêu thương thì những thước đo về chiều cao sẽ chẳng nhấm nhằng vào đâu so với độ ngọt của quả - cái mà bạn có thể cảm nhận được, chứ đong đếm thì không thể nào!

 

0 nhận xét
Nhãn:

Cuộc đời là hữu hạn, hãy sống sao cho thật vô hạn



Tưởng tượng trong 1 buổi chiều đầy mưa, tôi cùng chị, hai người ngồi sát bên khung cửa sổ của 1 quán café nhỏ. Chị ấy có khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da rất trắng, mỉm cười nhìn tôi rất lâu. Tôi hỏi về công việc và gia đình chị ấy, chị nói mình chưa có thời gian để lo việc đó. Tôi lại hỏi tiếp, chị chỉ mới 25 tuổi, còn rất nhiều thời gian ở phía trước, tại sao lại không đủ, tại sao lại nói thời gian là rất khan hiếm??


-          Bởi vì chị không quý trọng thời gian em à.


-          Bởi vì tuổi trẻ chị trôi qua vô ích, em à.

-          Bởi vì, chị thật sự muốn sống an phận thủ thường. Và khi nhìn lại gần 26 năm sống trên đời, chị thấy mình sống quá bình thường, bình thường đến mức chị cảm thấy căm hận, phẫn uất, thậm chí là muốn hét lớn lên.


Tôi trầm ngâm, khẽ nhấp một ngụm cappuchino. Chẳng hiểu sao lần thứ n lần sau bao ngày không gặp chị, tôi lại cảm thấy cappuchino có vị đắng nghét. Hay nhân viên quên không cho một ít sữa đặc nhỉ?


-          Ai nói chị sống bình thường? – Tôi gân cổ cãi - Chị cũng có công việc ở một ngân hàng lớn ở thành phố, rồi còn có 1 người bạn trai giàu có thương yêu chị hết mực. Tại sao chị lại nói mình sống bình thường?

Chị vẫn giữ vẻ mặt tĩnh như nước nhìn tôi:

-          Em à, sống bình thường tức là chúng ta đã vô trách nhiệm với cuộc đời mình đấy. Làm ngân hàng lớn ư, cũng chỉ là nhân viên bình thường, còn bạn trai giàu có ư? Kì thực chị chỉ đi theo con đường của cha mẹ, và anh ấy dù có yêu thương chị, nhưng chị luôn có chút toan tính với sự nghiệp của anh ta.

-         

-          Chúng ta đang sống trong 1 thế giới đầy tính toán, em à.


Câu cuối cùng chị thốt ra, khiến tôi hơi hoảng hồn. Dù gì tôi cũng chỉ mới là tân sinh viên, nghe đến viễn cảnh tương lai tự nhiên lại cảm thấy cực kì ảm đạm. Vậy ra tự chỉ cảm thấy mình chỉ là một người không thành công sao? Tôi cho rằng nếu tổng thống Nga Putin không tự thoả mãn với tham vọng của mình, ông ấy cũng nói mình không-thành-công-cho-lắm. Thực sự rất nực cười!


Chúng tôi nói vài câu gì đó cho đến khi mưa tạnh hẳn. Ngày chia tay, tôi cảm thấy có điều gì không ổn ở chị. Trước đây, chị sống khá vui tươi, phóng túng. Bây giờ mới chỉ vài tháng, con người chị đã thay đổi hẳn, gọi là trầm ngâm, thích chiêm nghiệm triết lý cuộc sống hay gì gì đó, chính tôi cũng chẳng rõ  nữa.



Tưởng tượng cũng ở một buổi chiều mưa khác, tôi đi đến đám tang chị. Không kèn hoa, không cờ trống linh đình, mặc dù cha mẹ chị ấy cũng đủ sức chi trả. Chị mất sau cuộc nói chuyện hôm đó khoảng 4 tháng. Khi nghe tin này, tôi cực kì sốc, bỗng nhiên những lời chị nói ngày đầu hiện về như một cuốn phim quay chậm. Chị chết rồi! Không có thời gian! Sống an phận thủ thường! Tôi lọc ra trong kí ức những câu nói của chị, lặng lẽ đứng nhìn bài vị.


-          Con bé nó bị bệnh ung thư máu, phải điều trị ở bên Singapo mà cũng không qua nổi. – Mẹ chị khóc nấc từng tiếng – Nó nói trước khi chết cũng muốn đi du lịch, làm nhiều điều gì đó có ích cho đời. Thế là gia đình đem nó đến trại trẻ mồ côi, phát quà cho các bé. Nào ngờ, sức khoẻ nó yếu quá, đến bế một đứa lên cũng chẳng thể nào bế nổi. Nó mạnh mẽ lắm, không hề kêu than, chỉ mỉm cười nói rằng đã lãng phí quá nhiều thời gian khi còn khoẻ mạnh thôi!

Tôi trầm ngâm, thậm chí lúc về tôi cũng chẳng nói chuyện với ai.


Tôi dành ra vài ngày, một tuần, thậm chí là vài tháng để suy nghĩ. Chỉ có thể suy nghĩ mà thôi.



Tưởng tượng rằng một ngày trời nắng, tôi gặp bạn. Bạn có ngoại hình bình thường, nước da ngăm đen vì đi nắng quá nhiều, nhưng lúc nào nụ cười cũng thường trực trên môi. Hội bạn thân của bạn gọi bạn bằng cái tên “Thanh niên không biết mệt”. Bạn đi nhiều, hiểu biết rộng, dấu chân bạn đã chạm đến gần như cả chục nước. Bạn biết mình viết lách không giỏi, nhưng rất chăm chỉ ghi nhật kí. Cuộc sống của bạn không giây nào nhàm chán, có lẽ vì bạn biết tận dụng thời gian 1 cách triệt để. Bạn bận rộn vừa đủ, nhưng cũng thư giãn vừa đủ. Bạn thất bại quá nhiều, nhưng không bao giờ nản chí. Bạn nói với tôi rằng “Sống trên đời phải có thành tựu, dù không lớn nhưng cũng phải có. Chẳng lẽ ấy tính để đời chúng ta trôi đi 1 cách lãng nhách, đến khi mất đi chỉ có cha mẹ khóc thương thôi sao?”


Tưởng tượng đến một ngày nào đó, tôi và bạn, hai người cùng già đi. Tôi biết, bạn vừa xuất bản một quyển sách bán rất chạy, nên đang hấp tấp trên đường đến nhà sách. Bạn không còn sức trẻ như xưa nữa, nhưng bạn luôn được nhiều người thăm nom, an ủi. Bạn phát hiện mình bị căn bệnh di căn lên não, chỉ có thể sống được vài tháng. Trong thời gian đó, bạn vẫn tiếp tục viết sách, tiếp nối thành công của cuốn sách trước. Bạn mất 15 năm để xuất bản cuốn sách đầu tiên, và mất vài tháng để ra cuốn sách tiếp theo. Ngày cuốn sách thứ 2 ra đời, cũng là ngày mất của bạn. Cuốn sách thứ 2 bạn viết trong thời gian dưỡng bệnh còn thành công về mặt thương mại hơn cuốn thứ nhất. Nếu người đọc để ý ở những dòng cám ơn, có thể thấy bạn chỉ viết một câu ngắn gọn “ Cuộc đời là hữu hạn, hãy sống sao cho thật vô hạn”.



Tưởng tượng một ngày không xa nữa, tôi về bên kia thế giới. Tôi không biết mình để cho đời thành tựu gì, nhưng tôi biết nếu đạt được thành tựu, thì chính tôi sẽ mỉm cười chúc mình đầu tiên. Tôi yêu cuộc đời này nhiều lắm, nhưng tôi tự hứa sẽ không sống an phận thủ thường như bất kì ai khác. Kì thực, khi nhìn lại quãng thời gian lúc trẻ của tôi, tôi đã có những giây phút huy hoàng như bạn.

Phải, tôi không thể thua bạn.


Chúng ta không ai được phép thua bạn.

0 nhận xét
Nhãn:

Đưa anh đi vòng quanh thế giới



Bài hát tiếng Tây Ban Nha mình thích nhất, nghe mà như bài hát viết cho bản thân mình vậy. Mình dịch ra tiếng Việt, hy vọng có bạn đọc xong đồng cảm với mình nhé.

Bài hát: http://www.youtube.com/watch?v=v_zZmsFZDaM

'LA VUELTA AL MUNDO'

Đừng tặng em thêm nhiều sách nữa

Bởi vì em không đọc

Những gì em đã học

Là bởi vì em thấy

Trong những năm tháng đi qua

Em tự mâu thuẫn bản thân khi em nghĩ

Thời gian không chuyển dịch em

Em chuyển dịch cùng thời gian

Em là, khao khát được sống

Khao khát được vượt qua

Khao khát được biết

Có gì ở phía bên kia đại dương



Em hy vọng rằng đôi môi em

Sẽ không bao giờ câm nín

Em cũng khi vọng rằng động cơ của chiếc máy bay này sẽ không bao giờ khiến em rơi

Mọi chuyện của em không được tính toán

Cuộc sống của em cũng chẳng được quyết định

Em chỉ có một nụ cười

Và hy vọng cũng sẽ nhận lại được một nụ cười



Em tin vào số phận

Và tin vào thuỷ triều

Em không tin vào nhà thờ

Nhưng em tin vào ánh mắt của anh

Anh là mặt trời trên khuôn mặt em

Khi anh đánh thức em dậy

Em là cuộc sống mà em có

Anh là cuộc sống mà em thiếu

Đóng gói ba lô của anh

El Bulto, Los Motetes

Hành lý, va li của anh

Ba lô với tất cả những món đồ chơi tuổi thơ anh yêu quý



Và! Hãy đưa cho em bàn tay anh

Chúng ta sẽ đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới



Và! Hãy đưa cho em bàn tay anh

Chúng ta sẽ đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới



Tiền thuê nhà, tiền lương hàng tháng

Công việc trong một văn phòng

Em đánh đổi tất cả cho những vì sao

Cho những cánh đồng lúa mạch

Em giải thoát mình khỏi những thói quen thường ngày

Để lèo lái chuyến đi của chính mình

Bởi cái hộp nơi mà em đã từng sống

Đã biến thành một cuộc hành trình

Em đã từng là một "vật"

Chờ đợi ngày biến thành tro bụi

Nhưng rồi một ngày em quyết định

Để nó bay theo cơn gió

Và chạy theo phía sau anh

Không ai có thể thuyết phục được em

Ngoại trừ nụ cười của anh



Và em đi phía sau anh

Đi theo trực giác của chính mình

Nếu anh muốn một thay đổi thực sự

Hãy đi theo con đường khác biệt

Em muốn chạy đến chòm sao gần nhất

Sự may mắn là oxy cho em

Đôi mắt anh là cửa sổ của em

Em muốn chạy qua 7 hồ lớn

Trong cùng một ngày

Em muốn ngồi lên đùi anh

Đi đến tận cùng thế giới

Hãy để những đám mây ôm lấy em

Nhấn chìm em xuống dưới mặt nước

Để thấy bong bóng nổi lên như thế nào



Và! Hãy đưa cho em bàn tay anh

Và chúng ta sẽ đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới



Và! Hãy đưa cho em bàn tay anh

Và chúng ta sẽ đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới

Đưa anh đi vòng quanh thế giới

0 nhận xét
Nhãn:

Âm nhạc cho các chòm sao số 4

Đón những ngày nghỉ lễ thật vui cùng Lovedia nhé các bạn! Hãy đến với những bài hát ngọt ngào cùng các bạn cung Nước nào!
Các bạn cung Nước nổi tiếng tình cảm nên những bài hát hôm nay cũng rất ngọt ngào nhé! 
Cự Giải
 
"Mama, I love you, Mama, I care
Mama, I love you, Mama, my friend
You're my friend"
"Me, con yêu mẹ, con quan tâm
Mẹ, con yêu mẹ, người bạn của con
Mẹ là người bạn của con."
Gia đình là một phần không thể thiếu đối với mỗi người, nhưng đối với các bạn Cự Giải, gia đình còn là mối ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống của mình nữa. Tình cảm của các bạn í dành cho gia đình là rất lớn đấy!

Bọ Cạp
 
"With a taste of your lips
I'm on a ride
You're toxic, I'm slipping under
With a taste of poison paradise
I'm addicted to you
Don't you know that you're toxic?"
"Bằng vị ngọt đôi môi của anh
Em đã lên một chuyến đi
Anh là độc dược khiến em ngây ngất
Chỉ nếm thử một giọt thiên đường
Em đã bị cuốn hút
Anh có biết rằng anh là độc dược không?"
Bản cover của Yael Naim thể hiện được sự cuốn hút của các bạn Bọ Cạp. Một khi các bạn í đã quyết định quyến rũ ai thì người đó khó thoát khỏi "nọc độc" của Bọ Cạp lắm!

Song Ngư
 
"As long as you love me
We could be starving, we could be homeless, we could be broke
As long as you love me
I'll be your platinum, I'll be your silver, I'll be your gold"
"Chỉ cần tình yêu
Chúng ta có thể đói khát, vô gia cư, không tiền bạc
Chỉ cần tình yêu
Anh sẽ là điều quí giá của em"
Song Ngư là cung giàu tình cảm nhất trong 3 cung nước. Đối với các bạn í, tình yêu là một phần rất quan trọng của cuộc sống. Trong tình yêu, Song Ngư có thể hi sinh rất nhiều điều. Vì vậy hãy luôn trân trọng và gìn giữ nếu bạn đang ở trong mối quan hệ với một Song Ngư nhé!

Vậy là 4 số đầu tiên của Âm nhạc cho các chòm sao đã khép lại một vòng 12 cung Hoàng đạo rồi. Chúc các bạn một tuần mới vui vẻ nhé!

0 nhận xét
Nhãn:

5 kiểu “yêu nước” không thể đỡ nổi

Mấy ngày nghỉ lễ 2/9 nhìn bạn bè hết đứa này đến đứa khác xách balô đi du lịch nơi này nơi khác cũng khiến mình thòm thèm. Kể ra được đi đâu đó xa xa một chút để thay đổi không khí thì cũng là một điều thú vị nhưng mà ở nhà mấy ngày này cũng không phải là không có ích. Ít nhất là cũng tiết kiệm được một khoản tiền kha khá, tránh được mấy vụ chặt chém nhân dịp nghỉ lễ và hơn hết là được xem mấy vở hài kịch trên Facebook về lòng yêu nước cũng đáng đồng tiền bát gạo ra phết.Và sau đây thì mình xin mạn phép liệt kê vài kiểu người và vài câu chuyện về cái lòng “yêu nước” phải bỏ vào trong ngoặc kép của mấy bạn trẻ mà mình có cơ may được trông thấy mấy ngày vừa qua. Mấy điều này chỉ mang tính chất liệt kê thôi còn chuyện phân tích đúng sai, phải trái như thế nào thì mời cả nhà tự đọc rồi cho ý kiến nhé.

Dạng thứ nhất: Treo avatar cờ đỏ sao vàng rồi đi comment bậy bạ.
Cái dạng này thì không phải là hiếm. Từ dạo Facebook nổi lên thành mạng xã hội có nhiều người dùng nhất Việt Nam thì cứ mỗi dịp tết đến xuân về, 30/4 với 2/9 thì lại một loạt các event “Nhuộm đỏ Facebook bằng quốc kỳ Việt Nam”, “Treo avatar cờ đỏ sao vàng mừng Quốc Khánh”,… mọc lên cứ phải gọi là như nấm mọc sau mưa. 
Nói chung thì đây cũng là một hành động khá là hay và đẹp, chí ít cũng là về mặt thẩm mỹ. Khi mà ai cũng treo avatar như vậy sẽ giống như kiểu mặc chung một chiếc áo đồng phục tươi đẹp mà ai cũng giống ai. Như một lời nhắc nhở về hai chữ đồng bào, về tinh thần dân tộc và tinh thần yêu nước của những con người mang trong mình dòng máu Việt Nam. Của đáng tội là nếu đã trót mang trên người cái bộ đồng phục với hình quốc kỳ tôn nghiêm của dân tộc như vậy mà làm mấy việc có ích thì chẳng sao, đằng này thì ôm nguyên cái avatar mà ai-cũng-biết-là-từ-đâu-đấy để đi làm đủ mọi trò từ nực cười đến đáng xấu hổ trên mạng. 
Thực tế thì chúng ta đã ghi nhận không phải ít mấy cái trường hợp kiểu như này trong thời gian qua. Nhẹ nhàng thì như việc dùng tiếng Việt để comment chửi bới Công Vinh trên fanpage CLB bóng đá Nhật Bản mà anh đang theo thi đấu. Nặng hơn một chút thì là avatar cờ đỏ sao vàng đẹp lung linh xong đi vào facebook của mấy anh chàng đẹp trai bị trục xuất khỏi đất nước nọ để chửi bới, văng tục bằng mấy từ ngữ chả mấy đẹp đẽ gì cho cam. 
Có chuyện khôi hài như này mà mình vô tình được biết mới hôm qua thôi. Đó là cái bạn chủ một event kêu gọi mọi người treo cờ làm avatar trên facebook lại là một bạn trốn nghĩa vụ quân sự. Hôm trước còn thấy post mấy cách hay ho để trốn được qua vòng kiểm tra sức khỏe để không phải đi nghĩa vụ. Thế mà hôm nay đã thấy kêu gọi mọi người thể hiện tinh thần yêu nước và còn thái độ hành tỏi đủ kiểu nếu có ai lỡ hỏi lại: “Treo như này có ích gì không em?”.
Ờ, cũng thấy có chút “yêu nước” nhẹ.

Dạng thứ hai: Mồm nói yêu nước nhưng một mực sỉ nhục tiếng Việt.
Cái dạng này thì phần nhiều là ở mấy em teen teen xinh xinh hiền ngoan mới lớn. Cứ thử đọc mấy cái status mà các em ý chúc mừng sinh nhật Bác hay là chào mừng quốc khánh mà hết cả hồn. Kiểu năm lớp 1 khi học về chính tả thì chẳng may cô giáo của các em ý bị xe cán chết mất ngáp nên các em ý bị thất học ý. Có khi mình phải dụi mắt lên dụi mắt xuống đến 4, 5 lần mới hiểu nổi mấy thứ các em ý viết. 
Bé bé xinh xinh thích dùng teen code đã là một nhẽ, lớn đầu rồi mà cũng ối anh chị cũng vẫn thích chơi cái kiểu chữ mà người đọc chỉ mong có vietsub ngay bên dưới mà rõ ràng là họ đang viết tiếng Việt đấy chứ. Có khi bài viết của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng: “Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” mà ai cũng đã một lần học qua trong chương trình phổ thông nó không nằm trong bộ nhớ chứa đầy những thứ hoa mỹ khác mà tư duy bình thường khó ai dịch nổi.
Mà dạng này thì còn có thêm một bộ phận kiểu còn nguy hiểm hơn nữa cơ. Đó là viết tiếng Việt còn chưa sõi, chi chit lỗi chính tả cơ mà lý luận khi người khác sử dụng ngoại ngữ thì kinh lắm. Thí sinh tham dự các cuộc thi âm nhạc mà hát tiếng Anh vài ba bài là bảo là mất gốc, không hát được tiếng mẹ đẻ, hát mà không ai hiểu thì hát làm gì. Xong rồi thì ca sỹ underground có sáng tác mấy ca khúc mà có chèn thêm đôi ba đoạn rap hay là các từ ngữ nước ngoài vào thì ngay lập tức quy chụp cho người ta cái tội “tiếng Việt không có từ nào hay hơn sao mà phải lạm dụng tiếng nước ngoài”. Nếu mà nói kiểu thế chắc mấy nghệ sĩ xứ Hàn Quốc khi chêm tiếng Anh vào bài hát của họ hay là Lady Gaga có cho đôi ba từ tiếng Ý vào ca khúc của cô ấy chắc đều mất gốc và lai căng hết. Chả hiểu mấy người đến tiếng Việt còn nói chả ra hồn thì lấy cái tư cách gì để phê phán người làm nghệ thuật không biết. 


Dạng thứ ba: Yêu nước nhưng mà một chữ Lịch Sử bẻ đôi cũng không biết
Đi đầu trong top những bạn trẻ trong dạng này chính là Kênh14 với bộ ảnh đỉnh cao mừng sinh nhật Bác nhưng mà sai cả ngày sinh của Bác: từ năm 1890 thành 1840. Nghe nói sau sự việc này trang thông tin này đã được phong cho danh hiệu: “Độc quyền sự ngu dốt” và nhận được đủ thứ văn bản xử phạt về cái trò hề đó của mình. Nghĩ qua cũng thấy buồn cười mà nghĩ kỹ lại thì lại thấy đau lòng vô cùng tận khi mà những người trẻ yêu nước lại có thể thiếu sót được cái lỗi to đùng như thế.
Kiến thức sâu rộng về sử Việt thì không dám đòi hỏi các bạn phải chuyên sâu và giỏi giang nhưng những điều cơ bản và một vài mốc thời gian quan trọng mà cũng không nhớ nổi thì thực sự là một điều đáng phải đặt mối quan ngại. Mình từng thấy một bạn nữ học một trường ĐH khá nổi tiếng ở Hà Nội đã cãi chày cãi cối, cãi bằng được với một người bạn khác của cô ấy về câu chuyện: ngày 2/9 là ngày Quốc Khánh chứ không phải ngày mất của Bác mà không hề hay biết hai sự kiện đó trùng một ngày, chỉ khác năm mà thôi. 
Bởi vậy mới nói mồm có rao giảng yêu nước cỡ nào mà trong đầu không có được chút ít vốn liếng lịch sử dân tộc thì chẳng hiểu bạn yêu cái gì của đất nước này khi không có quá khứ, không có truyền thống?

Dạng thứ tư: Ở đâu có Trung Quốc là chửi, ở đâu có “Tàu khựa” là ném đá
Cái dạng này thì phải nói là nhan nhản, không thể đếm xuể. Nhìn lại bộ đồ trên người mấy bạn đang mặc – hàng Quảng Châu. Xem lại mấy bộ phim truyền hình mà mấy bạn đang theo dõi trên tivi – phim Trung Quốc. Game online mà mấy bạn đang chơi – nhà phát hành từ China. Điện thoại iPhone giá rẻ - made in China. Nói chung là có quá nhiều thứ xung quanh các bạn đang sử dụng, tiêu dùng đều xuất phát từ Trung Quốc. Ấy vậy mà dường như các bạn lờ đi coi như không hề tồn tại cái sự thật đấy mà chỉ chăm chăm mượn cớ rằng mình đang yêu nước và dùng cái lòng yêu nước mù quáng đấy để chửi bới và phát biểu liều.
Ôi thôi thì cứ cái gì tồi tệ, xấu xa, bẩn thỉu, khốn nạn, đê tiện là cứ nhằm vào Trung Quốc mà chửi. Mấy cái tin đồn nhảm nhí kiểu “băng gạc chứa trứng đỉa”, “bức ảnh người vợ ma”, “cho ấu trùng vào băng vệ sinh”,… cũng quy cho Tàu khựa hết. Rồi kinh khủng hơn là khi đọc được một bài báo nào về những tai nạn, những sự việc đau lòng ở mảnh đất hơn 1 tỷ dân này như thiên tai, dịch bệnh,… thì bên dưới là cả đống comment cười cợt, đắc chí, sung sướng, hả hê. 
Dạng này thì đã được mình đề cập ở một bài viết cách đây khá lâu (có thể đọc ở link bên dưới) và mình gọi đó là mấy bạn trẻ có não sinh ra để lấp đầy hộp sọ. Có một điểm chung của mấy cái bài viết được share đầy rẫy trên Facebook chứa các tin đồn này đó chính là nó vô cùng mông lung, không rõ nguồn và không hề có căn cứ cơ sở khoa học nào cả. Đôi khi nó còn là mấy bài viết của mấy cái page đang cần tăng lượt like cho họ hoặc là của mấy đứa rảnh rỗi đang cần được tăng lượt follow không hơn không kém. 
Thực ra để mà nói thì ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu, dân tộc nào cũng có điều tốt và chưa tốt, tích cực lẫn tiêu cực nhưng mà mấy bạn trẻ phấn khích quá đà kiểu thấy ở đâu có dính tý Trung Quốc là chửi, chế đủ thể loại tranh ảnh thơ phú biếm họa để sỉ nhục dân tộc khác thì đúng là khó có thể chấp nhận nổi. Mấy thành phần quá khích, thích chạy theo tâm lý đám đông mà không biết kiểm soát hành động của mình như này thì khó có thể nói là yêu nước được.

Dạng thứ năm: “Tôi yêu Việt Nam nhưng tôi không yêu Thanh Hóa, không ưa Bắc Kỳ, kỳ thị đồng tính, ghê tởm dân nhà quê,…”
Thế nào, có bao giờ bạn nghe được mấy câu kiểu như trên chưa? Mình dám cá là tất cả các bạn đều đã nghe thấy, nhìn thấy ít nhất một lần trong đời mấy cái câu như vậy rồi. Các bạn lúc nào cũng năng nổ chửi Tàu khựa, sùng sục hô hào khẩu hiệu yêu nước nhưng mà mỗi cái việc yêu đồng bào của mình, tôn trọng những người có cùng nguồn gốc, nói chung ngôn ngữ là không thể làm nổi. 
Kỳ thị thì đủ kiểu, đủ cách. Nhẹ nhàng thì cách ly không chơi với mấy bạn “dân 36” trong lớp, căng thẳng hơn thì lập page anti một bé đi thi The Voice Kids chỉ vì bé ý quê ở Thanh Hóa. Bình thường thì buông lời trêu chọc một cậu bạn là người đồng tính trong lớp để cho vui, ghê gớm hơn là nhiếc móc, bỉ bai, sỉ nhục không thương tiếc người bạn đó và thậm chí đánh đập, dùng bạo lực với người ta chỉ vì người ta không thích người khác giới giống mình. 
Đôi khi đơn giản chỉ là một cái giọng nói địa phương chưa thể chuẩn như giọng Hà Nội. Chỉ là một người bạn ở miền Nam ra lỡ nói tiếng Nam mà bị chặt chém không thương tiếc khi đi mua mấy món đồ lưu niệm ở thủ đô. Chỉ là những từ ngữ “Bắc Kỳ”, “Nam Kỳ”,… Tất cả những thứ đó đã đủ để chứng minh cho bạn thực ra chả có tý gì gọi là yêu nước cả. Vì yêu tổ quốc là đồng nghĩa với việc yêu đồng bào, yêu dân tộc mình. Bạn có yêu đến chết đi được một anh chàng, cô nàng nào đó ở trời Tây mà có khi từ bây giờ đến lúc hết đời bạn cũng chẳng bao giờ có cơ hội gặp mặt và bạn tự hào vì điều đó. Nhưng lại chẳng thể bao dung và ngừng dùng định kiến để nhìn về những con người ở ngay bên cạnh bạn hàng ngày. Yêu nước ư? Bạn làm gì xứng đáng với từ đó.

Tạm kết
Mình còn nhớ năm mình học lớp 10, mình có đọc một truyện ngắn mà theo mình là rất hay và nó đã một phần làm thay đổi cách nhìn nhận cuộc đời của mình. Một truyện ngắn của tác giả nổi tiếng Minh Nhật với tựa đề: “Bước chân tới thiên đường”.Trong truyện có kể về một nhân vật là một thầy giáo đặc biệt dạy môn Giáo dục công dân của một lớp học cũng đặc biệt mà có lẽ nó chỉ có thể xảy ra trong tưởng tượng mà thôi. Ở trong đó, thầy giáo trẻ tên Kim mắc bệnh hiểm nghèo đã có lần giảng cho đám học trò nghịch như quỷ bên dưới về lòng yêu nước như này:
“Kim đi vào lớp, thường là tay đút túi quần, quên không tả, anh mặc vest, luôn chỉ mặc vest đen, anh đứng sát bàn đầu tiên, ít khi quan tâm đến việc hôm nay phải dạy gì.
- Lòng yêu nước?
Anh nhìn lướt qua quyển sách của Ánh – nó ngồi ở bàn đầu - rồi ra hiệu cho Ánh cất sách vào túi.
- Ờ, đây là một chủ đề hay đấy! Em, em có yêu nước không? Anh luôn thích những câu trả lời thật nhé.
Anh chỉ vào Bảo. Thằng này nheo mắt:
- Theo một nghĩa nào đó thì là có ạ.
- Theo nghĩa nào đó là theo nghĩa nào?
- Em cũng không rõ lắm, nhưng đại khái thì là yêu ạ!
Cách trả lời nhảm nhí của thằng này khiến tôi phì cười.
- Em có yêu đội bóng nào không?
- Dạ có, Barca ạ.
- Dứt khoát nhỉ. Thế khi Barca bị loại ở cúp C1 năm nay em có buồn không?
- Có chứ ạ.
- Thế lúc nghe đến sản lượng khai thác hải sản của nước ta giảm 25% trong năm vừa rồi, em có buồn không?
- Dạ…không ạ.
- Đấy, thế thì cũng chưa yêu nước lắm!
Bảo lúng túng. Anh cười:
- Anh đùa đấy, anh cũng không buồn vì anh không ăn hải sản! Nhưng nếu là sản lượng cà phê giảm thì anh sẽ buồn lắm đấy!
Cười. Anh lại xoa xoa cằm, động tác quen thuộc:
- Có lẽ là ở mỗi một hoàn cảnh đều khác, không thể so sánh các em với các anh hùng đã xả thân cứu nước trong hai cuộc chiến tranh của chúng ta, vì các em sinh ra trong thời bình, điều ấy là không chính xác. Anh nghĩ, các em yêu nước theo cách của các em, yêu chỉ đơn giản vì đã được sinh ra ở nơi này. Anh nhớ, cách đây 5 năm, khi anh bắt đầu đi du học….
Và Kim kể về những ngày xa nhà của anh, những lúc đi học về tối khuya, bật BBC VN lên nghe những bản tin về đất nước, thấy lòng vui vẻ lạ thường, những lúc nghe tin có sóng thần nơi này, bão lũ nơi kia, lại thấy lòng ngập tràn lo lắng, anh kể hội sinh viên Việt Nam ở đó giúp đỡ, san sẻ, yêu thương nhau như thế nào, yêu nước là yêu những người cùng sinh ra trên quê hương…Không kể khổ, không so sánh, Kim nói với chúng tôi về những gì anh đã trải qua và đúc kết được…Những câu chuyện giản dị, anh ngồi một cách bình thản, chúng tôi chăm chú lắng nghe.. Những cảm xúc dâng lên trong từng đứa như là lần đầu biết thế nào là yêu nước, là tình bạn thực sự, là tình yêu, là lòng dũng cảm…”
Vậy đó bạn yêu à. Đó là điều mà tôi muốn nói về lòng yêu nước trong ngày 2/9 và cả 364 ngày còn lại trong một năm đấy. Yêu nước nó không phức tạp quá đỗi như các bạn vẫn đang nghĩ về nó đâu. Đôi khi chỉ đơn giản là biết kiểm soát hành vi của bản thân khi mình đang đại diện cho cả một dân tộc trên mạng xã hội, là biết đùm bọc, yêu thương những con người cùng dòng máu Việt Nam ở bất kỳ nơi nào có thể, là học hành và rèn luyện tốt để trở thành những người trẻ sống tốt sống đẹp. Vậy thôi, có lẽ đã là đủ rồi để trở thành một lòng yêu nước thực thụ, bất chấp việc có thể bạn sẽ không cầm súng ra trận hay là không đi nghĩa vụ quân sự rồi đó, bạn à!

0 nhận xét
Nhãn:

Bảnh và Giàu

Nếu như hình mẫu một người phụ nữ “quyến rũ” được tóm gọn trong 3N: Ngoan, Ngoan, Ngu. Thì hình ảnh một người đàn ông “lý tưởng” được quy kết trong 3G: đẹp "Giai", nhà Giàu, học Giỏi...
Câu chuyện cổ tích cho đến bài học cuộc sống.
Lật giở những trang cổ tích: “Ngày xửa ngày xưa...” mà thuở bé các nàng vẫn thường mộng mơ làm công chúa. Ngày đó, ai trong chúng ta cũng tin rằng: tình yêu là phép màu diệu kỳ nhất của cuộc sống. Để rồi chúng ta lớn dần lên với đức tin mạnh mẽ ấy. Chúng ta tìm kiếm tình yêu. Chúng ta dâng hiến hết mình cho tình yêu nồng cháy. Rồi chúng ta trắng tay đầy thất bại. Chẳng còn nhẫn nại để tin vào những mẩu chuyện cổ tích ngày bé. Chúng ta nhìn vào mặt trái của câu chuyện và nhận ra rằng:
Công chúa sẽ chỉ lấy hoàng tử mà thôi. Mà đã là hoàng tử thì ắt chàng phải giàu có. Dù trước đó chàng có là con cóc xấu xí hay quái vật lông lá đầy ghê rợn. Nhưng cốt yếu chàng phải Giàu.
Chưa hết, sau khi được nàng yêu và trao cho thứ tình yêu đầy quyền lực. Chàng phải Thay Đổi! Đừng thắc mắc, đừng hỏi! Hiển nhiên là phải vậy rồi. Nàng không thể khoác tay con cóc vào lễ đường. Và chắc chắc chiếc tuxedo sẽ chẳng bận vừa con quái vật. Nàng đẹp, chàng cũng phải thế! Bởi thế mới xứng đôi sáng vai nhau trong cái kết lộng lẫy; trong sự chúc tụng ngợi ca của mọi người; trong ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ganh ghét của vài người.
Tóm lại, chàng có thể không giỏi, có thể không đẹp nhưng túi chàng phải rủng rỉnh vài ngàn đô-la. Có như thế nàng mới mỉm cười e ấp trên vai chàng đầy màn nguyện.
Cuộc sống đôi khi có những sự thật rất phũ mà chúng ta chỉ ngậm ngùi gật đầu mà chấp nhận.
Lỡ Nghèo thì phải Giỏi.
Chẳng ai chọn gia cảnh mà ta sinh ra. Nhưng nếu lỡ sinh ra mang kiếp trai nghèo thì thì bạn phải biết phấn đấu. Phải học tập giỏi giang, phải mang trong mình chí lớn “đạp đất đội trời”. Lỡ nghèo về vật chất mà còn nghèo luôn ý chí và nghị lực thì đáng chán. Liệu có cô gái nào dám yêu một chàng trai suốt ngày than thở: “Nhà anh nghèo lắm....Nhà anh khổ lắm...”. Đừng tưởng nói thế là thử lòng dạ chị em. Chỉ mỗi việc nghe lải nhải chữ “nghèo” thì nàng đã chạy mất dép rồi bạn ạ!
Nghèo không có tội, nhưng nếu mãi nghèo, không có chí tiến thủ thì lại là cái tội rất lớn. Nhiều người nghèo nhưng người ta có chí, người ta cố gắng giỏi giang và thành đạt. Một người phụ nữ có thể ở bên cạnh người đàn ông từ lúc anh ta nghèo khổ đến khi anh ta khấm khá hơn là bởi vì mỗi ngày trôi qua đều thấy sự nỗ lực, thấy sự nhiệt huyết, thấy sự miệt mài của người đàn ông họ thương yêu. Họ thấy ở đó cả tương lai và người ấy họ có thể gắn bó suốt đời. Còn với đàn ông mà vừa nghèo vừa dốt, vừa ỉ lại, vừa buông xuôi thì phụ nữ không ưng là đúng rồi, còn đòi hỏi gì nữa?
Phụ nữ chúng tôi không cần đàn ông nhiều tiền, chúng tôi chỉ cần một người có thể ở bên một cách lâu bền mà không làm chúng tôi phải nhọc công suy nghĩ về những thứ vật chất bình thường.
Không Giỏi thì phải Đẹp.
Chắc trong số các bạn ai không ít người đã từng đọc tiểu thuyết kinh điển của Vitor Hugo: “Thằng Gù ở nhà thờ Đức Bà”. Chuyện kể rằng: Quasimodo sinh ra vốn đã xấu xí và bất hạnh hơn với chiếc bướu to đùng trên lưng. Mẹ bị giết bởi gã thầy tu quỷ quyệt Frollo. Hết lần này đến lần khác, Frollo rắp tâm hãm hại nàng Esmeralda xinh đẹp - người yêu đơn phương của thằng Gù. Khi phát hiện, gã thầy tu định giết chết Esmeralda, thằng Gù đã tìm cách thoát thân và cứu nàng thoát khỏi bàn tay của gã Frollo trong gang tấc. Sau đó, anh chàng quái dị thất thểu bước đi bỏ lại đằng sau tiếng bàn tán, chỉ trỏ của dân làng vì anh nghĩ nàng Esmeralda sẽ cảm kích mà yêu mình. Nhưng không, cô ta cuối cùng đã kết hôn với người đàn ông khác, lịch lãm, đẹp trai hơn và không bị gù ở lưng.
Mặc dù không nên đánh giá một con người qua bề ngoài của họ nhưng một sự thật đau lòng là những kẻ xấu xí không bao giờ có được những cô gái đẹp ngay cả khi họ quan tâm, tận tình với người đó. (Nhưng đừng nên học tập thằng Gù tự kết liễu đời mình trước hạnh phúc của người con gái mình yêu).
Cái đẹp của mấy anh không nhất thiết phải long lanh như ca sĩ Hàn Quốc. Cũng không cần chỉn chu và lịch lãm như diễn viên Hollywood. Chỉ cần các bạn ăn bận sạch sẽ, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, người không cần thơm tho nước hoa đắt tiền nhưng nhất thiết không có mùi “dưa chua” thum thủm. Đừng tự hỏi sao mình Đẹp mà vẫn ế, khi đã đứng xa 5m mà hương thơm tự nhiên vẫn “đâm” thẳng vào khứu giác của các nàng không thương tiếc.
Hãy để phụ nữ chúng tôi tự hào về một nửa của mình. Ít nhất để mỗi lần ngắm nhìn chúng tôi không phải tặc lưỡi tiếc nuối và thầm ghen tị với các cô gái khác. Một người đàn ông biết chăm chút cho vẻ ngoài thì cũng sẽ biết cách nâng niu tình yêu của chính mình sao cho hoàn mỹ nhất. Miễn là đừng lo làm đẹp mà quên yêu nàng, các chàng nhé!

0 nhận xét
Nhãn:

Một số điều cần lưu ý để Xách ba lô lên và Đi an toàn

Tin xấu là: Xách ba lô lên và Đi là nguy hiểm. Nhưng đi không phải là thứ duy nhất nguy hiểm: ăn cũng nguy hiểm, uống trà đá cũng nguy hiểm, đi xe máy cũng nguy hiểm, có người ngồi trong nhà tường sập xuống chết, suy ra ngồi trong nhà cũng nguy hiểm. Nói chung cuộc sống là nguy hiểm. Nhưng thật may, tin tốt là những rủi ro này có thể tính toán được và có thể bị hạn chế. Dĩ nhiên là không có gì có là tuyệt đối cả, nhưng hy vọng những kinh nghiệm mình chia sẻ ở đây có thể phần nào giúp ích cho các bạn. Bạn nào đang chuẩn bị đi thì lưu ý nhé.
Luôn có ít nhất một người mình tin tưởng được biết mình đi đâu và với ai
Đó có thể là gia đình bạn, bạn bè thân thiết của bạn, hay một người bạn địa phương/khách du lịch mới quen và bạn có thể tin tưởng được. Hãy gửi tin nhắn, gọi điện thoại thông báo thường xuyên cho người đó, và dặn họ nếu sau một khoảng thời gian nhất định nếu không thấy bạn liên lạc lại thì hãy báo cảnh sát hay gì gì đó. Nhưng nếu bạn chưa biết đủ về người ta thì đừng có dại gì lạy ông tôi ở bụi này. Cái này dẫn đến cái thứ 2:
Không nói cho người lạ biết nơi bạn ở
Khi đi, bạn sẽ gặp rất nhiều người mới, và không phải ai bạn cũng có thể tin tưởng. Trong một quán bar, trong một quán cà phê hay chỉ đơn giản là tình cờ ngoài đường, bạn sẽ bắt chuyện với ai đó hay ai đó bắt chuyện với bạn, và trong cuộc trò chuyện rôm rả, người ta sẽ hỏi bạn giờ đang ở đâu một cách rất tự nhiên. Nhưng lưu ý: không để cho người lạ (mà bạn không tin tưởng được) biết bạn đang sống ở đâu. Cả tên khách sạn cũng không được nói, vì người ta có thể chờ bạn trên đường về khách sạn khi bạn về buổi tối, hay có thể hỏi lễ tân phòng bạn ở đâu và bố trí tấn công bạn gì gì đó. Nếu không thể tránh được câu hỏi, hay nói kiểu chung chung: cách đây mấy dãy nhà, gần trung tâm thành phố, ở với nhà bà con, hay nói bừa một địa chỉ nào đó. Và tuyệt đối nếu bạn không tin tưởng họ thì KHÔNG để họ đưa bạn về nhà khách sạn. Bạn có thể thoải mái chơi với người lạ, nhưng đừng có dễ dãi với niềm tin nhé.
Luôn ghi nhớ biển số xe của phương tiện mình đi
Trước khi lên một xe nào đó, bất kể đó là xe buýt, xe taxi, xe người ta cho mình đi nhờ, điều đầu tiên mình làm là cố gắng nhớ biển số xe đó. Nếu có thể, hãy chụp ảnh lại cho chắc ăn. Các lái xe taxi thường phải có giấy phép đăng ký để ngay phía đầu xe, cũng lưu ý luôn và lén lút chụp ảnh lại nếu có thể. Sau đó lưu trong điện thoại, sẵn sàng gửi cho người thân của bạn với chỉ 1 nút bấm SEND khi cần thiết. Những thông tin này là những thông tin đầu tiên cảnh sát cần để truy ra danh tính kẻ gây nguy hiểm đến bạn.
Chú ý đường mình đi
Mặc dù sẽ rất khó để biết mình đi đâu ở một thành phố xa lạ, nên khi vừa đến một nơi, mình cần chú ý đọc tên đường, ghi nhớ các điểm quan trọng giúp mình xác định phương hướng. Thường thì mình sẽ được an toàn khi ở đường chính nhiều người qua lại, nhưng hãy đề cao cảnh giác khi thấy xe đi vào đường dong ngõ hẻm. Khi gặp trường hợp này, mình hay giả bộ hỏi người lái xe: “Ủa, sao lại đi đường này hả bác?” Nếu nó là đường đúng, bác lái xe sẽ giải thích cho mình: đi qua chỗ này sẽ đến chỗ kia chỗ kia. Nếu nó đường sai, coi như mình đang đánh động cho người lái xe biết mình đang đề cao cảnh giác, không phải “gà” ở đây để người ta bắt nạt. Khi bạn đã chắc chắn mối nguy hiểm đang cận kề rồi, hãy nói với họ rằng bạn đã gửi thông tin biển số xe, tên tuổi của họ cho bạn bè của bạn để sẵn sàng gửi cho cảnh sát.
Không đưa hộ chiếu, giấy tờ tuỳ thân của mình cho người lạ
Thỉnh thoảng, bạn đang đi giữa đường sẽ có người nhận là cảnh sát/an ninh chặn bạn yêu cầu bạn trình giấy tờ tuỳ thân. Bạn hồn nhiên đưa hộ chiếu của mình cho người ta và rồi ta da, người ta giữ luôn hộ chiếu đó, yêu cầu bạn đi theo người ta về đồn làm việc. Bạn không muốn đi theo, nhưng người ta không trả lại hộ chiếu cho bạn nếu bạn không đi. Và rồi trước khi bạn kịp nhận ra là con đường này vắng vẻ quá, người ta đã kịp động thủ làm đủ trò đồi bại. Nhẹ hơn, như không ít bạn bè mình đã gặp, đó là khi bạn trình hộ chiếu cho người ta, người ta cầm luôn hộ chiếu đó, bạn mình phải trả tiền họ mới trả lại (vì họ biết hộ chiếu bạn quan trọng thế nào mà). Hãy nhớ rằng, nếu bạn là khách du lịch ở một nước nào đó, đã đi qua hải quan vào nước đó thì nếu không có tai nạn hay trục trặc gì, chẳng có lý do gì để cảnh sát chặn bạn giữa đường để hỏi cả. Nếu đó là trường hợp bất khả kháng, hãy đưa cho người bản photocopy có công chứng hộ chiếu của mình (vậy nên hãy luôn giữ vài bản photocopy hộ chiếu của mình theo người nhé). Nếu không có bản photocopy nào, hãy yêu cầu xem thẻ cảnh sát của người đó trước, đảm bảo rằng đó là cảnh sát thật và xung quanh có người chứng kiến trước khi làm việc đó.
Không ăn đồ người lạ đưa, chú ý khi đi uống cùng người lạ
Không phải tự nhiên mà ngày nhỏ bố mẹ dặn mình không được ăn kẹo người lạ đưa, bởi vì người ta có thể bỏ thuốc mê hay các loại thuốc khác vào để làm mình mất ý thức. Khi được người lạ cho đồ ăn, nếu cảm thấy nghi ngờ, mình hay nhận nhưng lấy lý do là không đói rồi cho vào ba lô. Nếu thèm ăn quá, mình đợi cho đến khi về nhà hay đến đâu có bạn bè mình tin tưởng được ở xung quanh mới ăn.  Cũng cần chú ý khi đi uống với người lạ. Khi đi, mình dễ tính, kết bạn rất nhanh, gặp nhau phát đã chén chú chén anh với nhau được rồi. Nhưng mọi người cẩn thận nhé, người uống cùng mình đấy có thể lợi dụng lúc mình không để ý mà cho các loại hoá chất vào đồ uống của mình. Bạn mình vốn tự cho mình là một tay đi kỳ cực, đã từng đi khắp nơi rồi, thế mà có lần sang Nam Phi, ngồi uống rượu với một người mới quen trong quán bar thế nào mà một tí bị choáng váng. Lúc định thần lại thì người mới quen đó đã biến mất cùng máy ảnh và điện thoại của bạn mình.
Không đi nhờ xe nếu bị say xe
Chỉ đi nhờ xe khi mình chắc chắn rằng mình có thể duy trì sự tỉnh táo trên suốt quãng đường. Khỏi phải nói đi nhờ xe sẽ nguy hiểm thế nào nếu đang đi mà mình bị xỉu, ngủ gật hay say xe đến độ không biết trời trăng gì. Mình đã bị một lần ngủ quên lúc đi nhờ xe, đến mức xe gặp tai nạn đâm chết người mà mình không biết gì hết trơn, đến sáng hôm sau xe bị cảnh sát chặn lại mình mới tá hoả lên không biết phải làm sao.
Và một số quy luật chung chung:
Mình chủ động tiếp cận người ta sẽ an toàn hơn người ta tiếp cận mình: bởi vì khi đấy mình sẽ có yếu tố chủ động. Mình chọn người ta chứ không phải người ta chọn mình. Khi tiếp cận mình thì người ta có điều kiện chuẩn bị các thứ từ trước, có trời mới biết người ta có ý định gì khi đến nói chuyện với mình.
Du khách sẽ an toàn hơn người địa phương: Bởi vì người địa phương sẽ có nhiều mối quan hệ, thông thạo đường xá ở đó để có thể bố trí một kế hoạch gì đó trục lợi từ mình. Người địa phương thì tính cả người nước ngoài mà sống ở đó nhé. Cái này cũng chỉ mang tính tương đối. Mình đã nghe nhiều trường hợp người sống ở đó lợi dụng niềm tin này, giả vờ là khách du lịch để lừa khách du lịch khác.
Phụ nữ sẽ an toàn hơn nam giới: không phải trọng nữ khinh nam đâu nhưng thường khi thấy có phụ nữ đi cùng, mình sẽ cảm thấy an toàn hơn. Ở rất nhiều nước với văn hoá “ưu tiên” đàn ông, phụ nữ không có cơ hội tham gia vào nhiều hoạt động xã hội, bao gồm kể hoạt động lừa đảo. Nhưng như mình nói ở trên, cái này cũng chỉ mang tính tương đối thôi nhé.
À, có 2 loại thuốc không bao giờ mình quên khi đi: đó là thuốc đau bụng và thuốc giảm đau. Hai loại thuốc này sẽ có ích nhiều hơn là bạn nghĩ đấy.
Và quan trọng nhất: Luôn đặt ra câu hỏi: Trường hợp xấu nhất có thể xảy ra là gì? Nếu trường hợp xấu nhất đó xảy ra, mình có thể chấp nhận được nó không? Nếu câu trả lời là có thì hãy làm nó. Cuộc sống là của bạn, bạn dám làm thì dám chịu J Chúc mọi người có những chuyến đi thú vị và an toàn.

0 nhận xét
Nhãn:

Mùa mưa đến sớm

Chiều chiều, gã con trai ngước nhìn mây đen vần vũ bên phía dãy núi rồi buột miệng bâng quơ tự bảo mình: Mưa!
Thời gian vẫn cứ trôi và dạo đây, quê tôi chuyển mùa. Tôi nhớ người ta có câu “Tháng Bảy hạn bà chằn”, nắng dữ ghê lắm. Vậy mà hôm nay, mồng 7 tháng 7, cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài việc mưa rả rích từ chiều đến giờ và cái truyền thuyết Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau gì gì đó xa xôi tận mé phía Bắc của Biển Đông. Phải chăng mùa mưa đến sớm?
Ngay lúc này, tôi ngồi đây, nghe mưa, tưởng tượng về hai kẻ nào đó đứng trú mưa bên hiên nhà, mái hiên nhỏ nên phải nép sát tường vậy mà những hạt bụi mưa vẫn cứ tinh nghịch đọng lại trên mái tóc cô gái. Mái hiên nhỏ nên cả hai phải đứng sát vào nhau, chỉ cần thì thầm thủ thỉ vài tiếng thôi là cũng đủ để nghe được rồi, mái hiên nhỏ nhưng sự dũng cảm thì chẳng lớn chút nào, để rồi thời gian trôi đi, để rồi nắng lên mấp mé cầu vồng ở giữa bầu trời, để rồi cô gái quay đi, có lẽ gã con trai ấy buông một câu thở dài, tiếc rẻ.
Mùa mưa đến sớm nhưng đủ để đánh thức cả một vùng kí ức xưa. Tôi nhớ ngày còn bé, vẫn thường cởi trần chạy tắm mưa, tiếng bọn trẻ con hò hét nối đuôi nhau chạy, tay cầm thêm nắm bùn mà ném ồn ào cả một khu xóm nhỏ, có lẽ ai cũng như tôi cả và những kí ức tuổi thơ của ngày tắm mưa đều trong veo cả, như mưa tháng này vậy.
Mùa mưa đến sớm. Nhớ những ngày tôi bì bõm lội bùn đi học, mặt mũi lắm lem, chân dính đầy bùn, nhưng vui. Nhớ những ngày nước lên, cả xóm tôi kéo nhau đi bắt cá, từ thau, từ cần câu, từ rọ đến cả lưới. Nhớ những lần tôi nghịch ngợm xé vở đi học ra gấp thuyền giấy rồi cùng bọn trẻ hàng xóm thi đua thuyền ngoài sông, chiếc thuyền chở đầy ước mơ của ngày đầu ngây dại, đi mãi đi mãi rồi cũng chìm vào cõi vô hình.
Mùa mưa đến sớm, tôi lại nghĩ đến ba mẹ. Mấy ngày gần đây phơi lúa, ông trời cứ ngân nga điệp khúc sáng nắng chiều mưa. Những chiều ngước nhìn bầu trời chỉ thấy một màn mưa trắng xóa rộng thật rộng, những đêm nằm đó nghe mưa ràn rạt trên mái nhà, tôi bỗng thấy thương ba mẹ nhiều. Có lẽ, đây là vụ lúa cuối cùng mà tôi phụ giúp gia đình, ít nhất thì trong 4 năm tới, vì 2 tuần nữa là tôi đã chính thức là sinh viên hẳn hoi rồi. Tôi biết, tôi đủ lớn để hiểu, bao nhiên tiền dành cho tôi ăn học đều dồn vào vụ này cả.
Mùa mưa đến sớm, tôi bỗng nghĩ đến đồng bào ở đất nước mình. Có ai đó đã nói với tôi rằng miền Trung là cái đòn gánh gánh hai vựa lúa chính ở nước ta, và bạn cũng biết rồi đấy, đòn gánh là nơi chịu lực nhiều nhất, cũng giống như miền Trung phải oằn mình đón bão vậy. Bầu trời mùa mưa chẳng có gì ngoài một màu u ám nhưng tôi nghĩ lòng người chẳng vậy đâu, chỉ cần đồng lòng, chắc hẳn mọi chuyện sẽ không đến nỗi tệ, miền Trung nhỉ?
Mùa mưa đến sớm bên gánh tàu hũ của bà cụ hàng rong, bà bước từng bước chậm chạp trong màn mưa trắng xóa, chẳng ai để ý. Ừ thì đúng rồi, người ta còn nhiều thứ phải lo cho bản thân mình, người ta bận lo ủ đám lúa mới vừa cào cho khỏi ướt, người ta phải chạy thật nhanh để về trú mưa khi mà đôi vai run bần bật vì lạnh, người ta phải về lấy đồ phơi trên hàng rào khỏi bị mưa ướt, có đến n người và cũng có đến n việc phải lo. Chắc đường về nhà bà cụ còn xa lắm.
Có những thứ chợt đến theo mùa mưa, cũng giống như một buổi chiều, mưa dừng chân, trút nước. Ngẩng đầu lên, lòng vơi dần hàng loạt nghĩ suy, có một cái gì đó loáng thoáng qua mùa mưa…

0 nhận xét
Nhãn:

Trên năm tháng ấy, đứa trẻ lớn lên...

Có những lần yên lặng nhìn phố. Đếm những bước chân. Một, hai, ba,… người ta chênh vênh, người ta cô đơn, người ta liêu xiêu… Còn mình thì sao đây?
Ừ. Bước chân của mình đã đi đến tận đẩu đâu. Xa lắt. Dịu vợi. Mà chẳng rõ nó mang dáng dấp như thế nào cả. Chỉ biết khi quá mỏi mệt, bất giác nhìn xuống, lại thấy có chút gì đó xót xa. Gót chân ấy đã không ít lần dẫm phải gai, vấp phải đá, cho nên giờ đây hiển hiện lên vài vết sẹo nhỏ. Mình cũng đã từng nói, nếu mà thời gian có thể quay ngược, sẽ không để nó phải đau. Mà có được không? Dĩ nhiên là không.
Cái gót chân ấy phải đau. Bắt buộc phải đau. Bởi vì cái thứ nó dẫm lên không phải gai góc mà chính là năm tháng. Trên năm tháng ấy, đứa trẻ lớn lên. Có thứ gì lớn lên mà không cần phải hứng chịu những khắc nghiệt?
Mình đơn giản. Nhưng nội tâm nhiều lúc lại như những cuộn len dưới chân của những con mèo vàng. Rối rắm. Chưa bao giờ mình nói thời gian là tội đồ giết chết thanh xuân. Chưa bao giờ nói tuổi trẻ mất đi là tại năm tháng vô tình. Một đứa ngoan ngoãn với ngày tháng như mình tại sao lại phải chịu trừng phạt bởi những câu chuyện ngày tháng không đầu không cuối?
Yếu đuối là bản tính. Nhưng sợ đau lại là bản năng. Bản tính có thể thay đổi, nhưng không ai có thể chiến thắng bản năng. Cho nên, theo bản năng, nếu quá sợ hãi thì có lẽ nên dừng lại. Bởi vì nếu hoàn cảnh quá bất lợi, càng tỏ vẻ kiên cường sẽ càng phản tác dụng. Đó gọi là cố chấp, không phải kiên cường.
Lớn lên cũng được. Trưởng thành cũng được. Nhưng bằng cách nào đó cuộc sống có thể bớt đi một ít gai góc thì thật tốt. Mình không phải là một đứa cố chấp. Mình là đứa, sợ đau rất nhiều. Thật đấy!

0 nhận xét
Nhãn:

Anh sẽ luôn yêu em như thuở ban đầu!

Em bảo rằng “không biết rồi em sẽ yêu anh được bao lâu nữa, em muốn buông tay anh lắm…”, lòng anh trống rỗng khi đọc những dòng suy nghĩ này của em, con tim lại đau em à!
Anh lại thế nữa rồi, lại làm chính mình đau, hình như anh đang tự chọc khuấy vào chính con tim mình, lại hằn trên nó những vết sẹo, anh không muốn mình lại lạc lối yêu thương để rồi oằn mình với nỗi đau, thế mà anh lại thế này. Anh là gì trong em? Anh chẳng biết mình là gì nữa, tình nhân hay đơn thuần chỉ là một người bạn như bao người, nhưng anh chẳng biết mình ở vị trí nào trong em. Yêu em, anh yêu rất nhiều thế mà thi thoảng em cứ bảo hãy buông tay nhau đi, vì em không thể cho anh một tình yêu trọn vẹn, em không muốn anh đau, nhưng em có biết rằng khi em nói như thế đã cắt vào anh bao vết thương rồi không?
Ảnh minh họa
Anh biết có lẽ trọn kiếp này em sẽ chẳng thể yêu anh bằng một tình yêu trọn vẹn của con tim, dù anh có bảo, hay có chứng minh rằng mình yêu em nhiều đến thế nào. Sự đợi chờ của anh có thể là vô vọng không hồi kết, thế mà anh vẫn muốn chờ, vẫn muốn đứng ở cuối con đường để dang rộng vòng tay mà đón em, anh đã và đang thế đấy. Tình yêu không thể miễn cưỡng phải không em, càng không thể dùng lòng thương hại để nuôi dưỡng nó được, nên anh sẽ không bắt em phải yêu anh khi con tim em chẳng thể dành yêu thương cho anh.
Em luôn bắt anh phải hứa rằng anh phải sống tốt, sống đúng nghĩa nếu một ngày nào đó em rời xa, anh mỉm cười và gật đầu, nhưng thật lòng anh chẳng biết rồi mình sẽ thế nào nếu điều đó xảy ra. Và anh vẫn cứ chờ em, chờ một ngày em có thể đến bên anh, là một người yêu thật sự của anh mà không còn bận bịu bởi một ai khác nữa, anh luôn chờ ngày đó em à. Nhưng dường như ngày đó mãi chỉ là xa vời, vì trong em bóng hình của một ai đó quá lớn, yêu thương em cho đi quá nhiều, nhiều đến độ chẳng còn lại chi để có thể yêu một ai nữa sau này nếu họ rời bỏ em. Lòng anh lại quặn thắt, con tim lại nhói khi nghĩ đến điều này, hóa ra không phải mình cứ yêu thương tất cả thì người khác sẽ đáp lại tình cảm đó là thế này đây.
Nhưng anh sẽ yêu em, yêu như thế này em à, vì con tim anh không thể dừng lại yêu thương về em, anh không thể không nhớ, không nghĩ đến em, nên anh không thể dối lòng để bảo mình quên em đi. Riêng em, anh sẽ không bó buộc em phải yêu anh như mình đã yêu, hay bảo em phải dừng lại ở một nơi mà anh đã đợi chờ, em hãy cứ sống thật với chính mình, yêu thương thành thật với con tim và mỉm cười hạnh phúc, chỉ vậy thôi thì anh cũng sẽ cảm nhận được dư vị hạnh phúc là thế nào rồi em.
Nhớ em, yêu em, gửi gió đến em nụ hôn ngọt ngào nhất nha em. Anh biết khi đọc những dòng này có lẽ em sẽ lại buồn, mắt sẽ lại cay, nhưng dù thế nào, ra sao, anh sẽ bên cạnh em, sẽ yêu em nồng nàn như thuở ban đầu.
Anh yêu em, em à!

0 nhận xét
Nhãn:

Vài dòng lan man

Trời lại chuẩn bị mưa nữa rồi, hình như những cơn mưa Sài Gòn thường ập về lúc tâm hồn ta trống rỗng thì phải. Ước gì giờ ta được ngồi trong quán cà phê, thưởng thức âm nhạc rồi ngắm những hạt mưa đầu tiên tìm tới.
Mà hình như chỉ mỗi khi mưa thế này ta mới có thời gian suy ngẫm về nhiều thứ, nhịp sống dường như chậm lại theo từng tiếng lộp bộp trên mái tôn. Ừ, mà có lẽ ta đã dành quá nhiều thì giờ để quan tâm đến việc mưu sinh, với cơm áo gạo tiền mà một kẻ chẳng đủ đầy như ta luôn cần phải nghĩ tới mỗi ngày.
Bởi ta là người rất thực tế, làm gì cũng phải suy xét tận tường, nên ta chẳng dám mơ mộng, chẳng dám mường tượng đến một cuộc sống ấm êm và đủ đầy hạnh phúc như bao người. Ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, làm hết mình để khi ngoảnh đầu lại không phải hối tiếc về điều gì đó, còn những thứ quá cao xa ta xin được đặt nó lại phía đằng sau.
Lắm lúc ta cũng ngưỡng mộ cuộc sống của một ai đó, khát khao một vòng tay đủ ấm bên đời nhưng rồi lại thấy lo sợ. Vì đời luôn là con dao hai lưỡi, nó cho người ta cái này thì sẽ cướp mất của người ta cái khác. Mà ta lại chẳng muốn mất những gì ta đang có, mặc dù thứ ta nắm giữ bây giờ chỉ là những điều nhỏ nhoi ta học được mỗi lần té ngã rồi phải tự đứng lên.
Hai mươi lăm năm, ta đã đi được hơn một phần ba quãng đường đời rồi đấy. Ta thường đùa với lũ bạn rằng ta già rồi, già thật chứ không chỉ già về hình hài bên ngoài nữa đâu. Chúng nó phì cười, ừ mà chắc chẳng ai tin đâu, bởi cũng có khi ta hay làm những trò như con nít, nói chuyện thì lúc nào cũng thích bông đùa, ghẹo chọc người ta.
Mưa ngoài trời sắp tạnh, ta cũng phải dừng lại những dòng suy nghĩ lan man của mình để tiếp tục tập trung vào công việc. Ừ thì đôi lúc ta cũng yêu lắm những ngày mưa vì đó là khoảng thời gian ta cho phép ta dừng lại và suy nghĩ về chính mình.
P/S: Làm xong báo cáo đem nộp rồi, ngồi viết lan man, hì hì

0 nhận xét
Nhãn:

Trầm

Cơn mưa trắng xóa đột ngột đổ xuống khi em vừa lên tới dốc cầu.
Nước mưa, từng hạt to và nặng, quất vào mặt em ràn rạt.
Em nhắm kín cả hai mắt. Vị nước mưa ngòn ngọt, qua đôi môi mím không chặt.
Trong làn nước rào rào, lẫn vào tiếng sóng cuộn. Em mở mắt, một cơn sóng cuồn cuộn từ lòng sông vươn cao rồi đổ ụp vào em. Như lốc xoáy.
Em để mặc cho con sóng cuốn mình đi.
Nhà cửa hai bên bờ trôi đi ràn rạt, những block chung cư cao nghều nghệu chìm trong màn nước, cây xanh trốc gốc lướt qua em. Ngổn ngang. Hoang tàn. Như trong một cuốn phim Holywood về ngày tận thế.
Ngày tận thế! Một mình em trôi trong ngày tận thế?
Ảnh minh họa
Sâu trong làn nước, em nghe nước mắt mình ứa ra cực nhọc. Và nỗi cô đơn kinh hoàng còn hơn cái chết thấm vào người.
Em không muốn chết lúc này. Vì em yêu anh.
Nghĩ đến anh, em bình tĩnh trở lại. 
Dòng nước ào ạt như cánh tay bạc khổng lồ cuộn em trong vòng xoáy của nó và băng băng trôi, rồi cuồng điên nhấn chìm em xuống. 
Dưới đáy nước đen ngòm khổng lồ lạnh buốt, em buột miệng gọi tên anh. Như hớp lấy chút ánh sáng cuối cùng trước khi bị hút sâu vào bóng tối vĩnh viễn.
Chợt từ đâu, ánh sáng như sợi dây lóng lánh mỏng manh chờn vờn trước mặt em. Em níu lấy. Từ từ thấy mình được kéo bổng lên. Mặt nước ở lại dưới chân em, nắng trời lấp lánh trên đầu. 
Có tiếng chim hót đâu đây.
Trên bãi cỏ xanh, lấm tấm hoa vàng, dưới gốc cây mận trắng, anh ngồi đó. Nhìn em cười. Như đã đợi em lâu lắm rồi.
Em ùa vào lòng anh, nước mắt tự nhiên trào ra như suối:
- Anh, em tưởng không gặp được anh nữa.
Không nói lời nào, anh nâng cằm em lên, nhìn sâu vào mắt em, nụ cười vẫn còn long lanh trong đáy mắt anh. Và vô thức, em thấy mình cũng mỉm cười.
- Em bị nước cuốn đi, em chìm trong nước. Em nghĩ mình sắp chết rồi.
Vòng tay từ phía sau của anh không rời ra, hơi thở ấm áp trên chân tóc. Em hối hả, líu ríu:
- Anh, em sợ quá. Em gọi tên anh. Và em ở đây. Thật kỳ lạ! Bây giờ em cảm thấy bình an. 
Một đợt sóng khác lại trườn lên, đẩy em ra khỏi vòng tay của anh. Em chưa kịp nghe trọn lời anh nói. Khuôn mặt anh mờ dần.
Tiếng mưa rầm rập. Vài giọt nước lạnh ngắt nhỏ vào mặt em. 
Em giật mình. Qua cánh cửa sổ bị gió giật tung khỏi bản lề, trời vẫn tối đen như mực.
Em vừa qua một giấc mơ. Giấc mơ nửa đêm có phải là sự thật. Em tin như thế.
Em ngồi tựa lưng vào tường, ôm lấy gối, cố mường tượng lại lời anh nói. Vị ngọt như kẹo vẫn còn đọng lại trên môi của em.
Em sờ tay lên viền môi, cố níu lại mùi hương giấc mơ vướng vất...
Một tiếng nói vọng về, sâu trong tiềm thức:
- Trầm...
Tình là trầm luân lưu lạc. 
Dù thế nào, thì em cũng tìm về.

0 nhận xét
Nhãn:

Ngày mai và những điều lãng mạn

"Nghĩ ra điều gì đó lãng mạn chưa?"
"Chưa."
"Sao bảo sẽ viết điều lãng mạn?"
"Đầu toàn đá sỏi, điều ngọt ngào... e còn lâu mới được nhấm nháp."
Gã lại tự nói chuyện với mình. Như một kẻ điên. Không, là hai kẻ điên. Bọn họ cứ đấu khẩu với nhau trong đầu gã. Ngoài kia Sài Gòn về chiều. Ui ui, nằng nặng.
Sáu tháng, tầng 3 tập cho gã quen với tiếng rì rầm của xe cộ. Theo kiểu ồn ã của một ngôi nhà mặt phố. Sáng, trưa, khuya tối gì thì âm thanh ấy cũng không chịu đi ngủ. Chỉ có khác nhau một chút về cường điệu. Sáng sớm và đổ chiều thì nhiều tiếng còi hơn. Inh ỏi hơn. Đêm khuya thì dễ dàng nhận ra tiếng xào xạc của mấy anh chị lao công. Thất thanh hơn với tiếng còi báo động cứu thương, cứu hỏa. Gã quen, đã quen. Và cũng tập thêm vài cái nếp mới ở đây, ví dụ: cafe ở ban công, uống rượu ở ban công, nhấm trà ở ban công... Và thêm cả chuyện, tâm hồn gã câm lặng trước ồn ã.
Gã ít nghe nhạc hơn. Dù ngày nào về nhà, điều đầu tiên gã làm là gắn dây loa vào điện thoại và mở nhạc. Gã mở nhạc để không cảm thấy một mình, chứ không để nghe. Mở nhạc, mở cửa sổ... để tiếng nhạc vang lên, ùa ra ngoài và sà vào đường phố. Một thứ âm thanh hỗn tạp nhưng cứ réo rắt mỗi ngày. Cộng với thứ im lặng cứng ngắt trong tâm hồn. Gã cảm giác: đó như một bản giao hưởng kì quái. Nhưng, hình như gã đã bắt đầu thuộc và nằm lòng.
Gã thức đêm nhiều hơn ngày trước. Dù chẳng để làm gì. Chỉ là mắt nhắm mà không chịu ngủ, cho nên gã cứ thức. Thức và im lặng nhìn đêm. Rồi chờ ngày mới về bên kia khung cửa sổ. Hình như, nếp sống hiện tại của gã hơi dở người, hơi tẻ nhạt?
Dạo này, gã hay rên rĩ, than vãn. Như một con thú lắm bệnh. Càng rên rĩ, càng đau. Vết thương càng rộng. Gã nhận ra: khoảng cách mọi thứ càng xa hơn, hoang hoải hơn, đáng sợ hơn. Nhưng dù gì, cũng nên thử một lần cho biết, để mai mốt có chai sạn thì cũng đỡ tiếc cái cảm giác đã qua. Im lặng là liều thuốc vui thú nhất mà gã nên mua bây giờ. Mua ngay. Mua sớm. Mua liền.
Gã lại vọng về phía cũ. Thèm ngã mình ra một khoảng chiều thật rộng. Thèm mùi gió mát. Thèm hương thơm của đất, của cỏ. Thèm nằm lăn ra song song với bầu trời rộng lớn. Và thèm khóc thật to cho thỏa thích. Gã sợ cái cảm giác miệng cười mà lệ cứ ứa ra tung tóe. Sợ cái nghẹn cứng nơi cổ mà không bật thành tiếng nấc...
Có lẽ, gã vừa hoàn công một đoạn phim ngắn về chuyện đời, chuyện người. Kết thúc phim có lẽ không mấy gì hậu hĩnh nhưng bản thân gã thấy vui. Vui vì mình còn thở. Vui vì gã còn có cảm giác được thèm thuồng một khoảng yên bình của quá khứ. Vui vì gã biết, ngày mai gã còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Gã đang ngắm Sài Gòn một chiều tháng 9. Không nắng vàng. Không mưa. Và không một ngọn gió. Nhưng đổi lại, gã có một ít tư vị của niềm tin. Một ít hương thơm của hy vọng. Và một ít sức mạnh của những cái níu tay rất nhẹ. Gã nghĩ: "Chẳng có lý do gì khiến gã phải dừng lại lâu hơn nữa. Gã phải mở cửa. Bước ra. Và đi về phía ngày mai".
Chuyện của ngày mai. Về buổi chiều bao la. Và những nét mặt biết cười. Đó là nơi gã muốn bước đến.
P.s: Có lẽ, ngày mai hay ngày mốt gì đó thì sự lãng mạn mới trở về. Thôi thì, hôm nay cứ viết ra đây... những sợi buồn nhưng không chán. Rồi mở cửa ngồi đợi sự nhẹ nhàng sẽ trở về trong nay mai.

0 nhận xét
 
blog tình yêu © 2012 | Designed by Nguyễn Tâm , Facebook: https://www.facebook.com/huongtoicongnghe